Lý Nhất Tâm nhíu mày trầm tư:
- Ồ? Ta lại không cảm ứng được điều có, ngươi có phát hiện được đầu nguồn không?
Tống Trường Cung cười khổ một tiếng:
- Nếu có thể tìm ra, ta đã không phải kinh ngạc như thế, ta đã từng nhiều lần dốc sức điều tra, thế nhưng cản bản không phát hiện được bất cứ điều gì, ngươi biết điều có có nghĩa gì không?!
Lý Nhất Tâm nghe vậy hơi sững lại, kinh ngạc nói:
- Hôm nay ta mới khôi phục, trước đó có thiếu hụt, không thể phát giác cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu ngươi thực sự có cảm ứng như vậy, chẳng phải nói, trong Cửu Tôn phủ có đỉnh phong võ giả tọa trấn?!
Tống Trường Cung gật gật đầu:
- Chẳng những nhất định có… hơn nữa còn là đỉnh phong đại năng mạnh hơn chúng ta mấy cảnh giới là ít…
Lý Nhất Tâm bình thản nói:
- Như vậy mới tốt, hai huynh đệ chúng ta, giờ chẳng những nợ thương minh, còn mợ Cửu Tôn phủ. Sau này chẳng những khi thương minh có việc, chúng ta muôn chết không chối từ. Cửu Tôn phủ gặp nạn, núi đao biển lửa cũng không nhíu. Mà nay Cửu Tôn phủ có cao nhân như vậy, tất có thể đi được càng xa, chúng ta cũng không còn cơ hội hồi báo.
Tống Trường Cung lặng lẽ nói:
- Ta cũng nghĩ như vậy.
- Đi thôi, chỉ mong đại minh chủ thu được Đại Đạo chi khí, còn có thể không đổi tôn chỉ ban đầu… nếu không, huynh đệ hai ta dù khôi phục, nhưng so với thiên hạ quần hùng, vẫn chỉ như hạt cát trong sa mạc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213146/chuong-1030.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.