Đám người Lãng Phiên Thiên ngơ ngẩn, rung động cùng bái phục không diễn tả nổi thành lời.
Chỉ có thể đứng ngu ngơ nhìn hai huynh đệ, trong mắt đột nhiên hiện vẻ khâm phục vô cùng.
Bọn hắn luôn biết hai lão nhân này cả cả đời có nhau, huynh đệ tình thâm, thân mật không chút khoảng cách, sống chết cùng nhau, nhưng thật không ngờ tình huynh đệ hai người lại kinh thên động địa, sống chết không thay đổi như vậy!
Một người khi đối mặt với hy vọng phản lão hoàn đồng vẫn chắp tay nhường lại.
Một người đã khôi phục thanh xuân có thể vì huynh đệ, nguyện bỏ qua cuộc sống.
Đây là tình huynh đệ chân thành tha thiết tới đâu.
Vạn Thanh Lưu cùng Bạch Ngọc Tỷ nhìn nhau, thoáng thấy vẻ hổ thẹn trong mắt đối phương.
Khó lừa nhất là chính bản thân mình, đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu cơ hội như vậy rơi trước mặt, liệu mình có chắp tay nhường như hai người kia không?
Hai người đều đắng chát lặng lẽ lắc đầu.
Có lẽ là giao tình chưa đủ, có lẽ là cơ duyên là trung hợp, nhưng quan trọng nhất là...
Tình huynh đệ như vậy, ta chưa từng có!
- Lãng phó minh!
Tống Trường Cung quay đầu lại nói với Lãng Phiên Thiên:
- Huynh đệ chúng ta sợ rằng phải ở lại Cửu Tôn phủ một thời gian.
Lãng Phiên Thiên thẳng thắn cúi đầu:
- Tống lão yên tâm, vấn đề này cứ để ta.
Hắn vỗ ngực đùng đùng.
Lãng Phiên Thiên mặc dù thô hào nhưng thân đứng được tới hàng phó minh chủ Thương Minh, đương nhiên không phải kẻ ngốc.
Lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213105/chuong-989.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.