Nhất thời, đám người không nói gì, lẳng lặng ngồi tại chỗ của mình chờ đợi.
Mỗi người đều ôm tâm sự riêng.
Lãng Phiên Thiên một lúc lâu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng thở dài, lông mày vẫn cau lại không hề buông lỏng.
Sắc mặt Phong Quá Hải lại bình tĩnh hơn nhiều, đôi mắt khép hờ, đám người Tiêu Ngọc Thụ đều như có suy nghĩ.
Lời này của Lý Nhất Tâm mặc dù nghe rất mờ mịt, nhưng mọi người đều có cảm ngộ riêng. Chỉ có điều, có người chọn nói ra, có người lại im lặng giữ trong lòng.
Kết quả này khiến bầu không khí khá ngưng trọng.
Rất lâu sau, một tiếng ầm nhẹ vang lên phá vỡ bầu không khí, làn sương mù đậm đặc màu trắng đột nhiên tản đi.
Đám người bất giác nhìn sang.
Rồi cùng ồ lên một tiếng!
Chỉ thấy một nam tử trung niên phong thái tuấn lãng chậm rãi đứng từ dưới đất lên.
Nam tử trung niên sắc mặt kích động nhìn Lý Nhất Tâm, đột nhiên xông tới ôm lấy hắn, mừng rỡ như điên:
- Huynh đệ, chúng ta có hy vọng rồi!
Giờ khắc này đám người Lãng Phiên Thiên đều ngây ra như phỗng!
Giờ khắc này, trong đầu mỗi người đều như bùng nổ!
Tống Trường Cung!
Người trung niên tuấn mỹ này lại là Tống Trường Cung?
Rõ ràng vừa rồi còn là một ông lão tuổi cao sức yếu, mặt mũi nhăn nheo, râu tóc bạc trắng, không còn sống được bao lâu!
Giờ khắc này, tất cả mọi người bỗng có cảm giác lâng lâng.
Chẳng lẽ... Ta đang nằm mơ?
Sao mới một lúc thôi, Tống Trường Cung… đã khôi phục lại như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213104/chuong-988.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.