Nếu sinh linh chi khí đã thuộc về Thương Minh, vậy ai dám cướp đoạt trộm cắp trắng trợn, chẳng khác nào chán sống!
- Lập tức báo cáo!
Phong Quá Hải nhanh chóng quyết định:
- Để bọn minh chủ quyết định để ai tới thu luồng sinh linh chi khí này.
- Chúng ta đợi ở đây, tuyệt đối không nhúng tay động chạm.
- À, tiểu huynh đệ, phong ấn trên tay ngươi có thể duy trì mấy ngày? Hiệu năng có giảm bớt theo thời gian không?
Tiêu Ngọc Thụ hỏi, vừa hỏi vừa nhìn cánh tay phải Vân Dương, sắc mặt thèm chảy nước miếng.
Bộ dạng hắn cứ như hận không thể trực tiếp nuốt chửng cánh tay, cả áo cũng không chừa.
Vân Dương vẻ mặt khó xử:
- Cái này ta cũng không biết… Đâu phải ta phong ấn, làm sao mà biết được… Có thể là một ngày, cũng có thể là vài ngày, còn có thể là vài tháng… Nhưng cho dù một khắc sau sẽ tiêu tán ta cũng không lấy làm lạ. Thủ đoạn thần thông của vị tiền bối kia cao siêu là vậy, tiểu bối ta có tư cách gì xen vào…
Ba người nhìn nhau im lặng.
...
Lời này chẳng khác gì không nói, lại tương đương với nói tiếp là chết chắc.
Việc này không thể chậm trễ, Phong Quá Hải lấy ra Truyền Tin Ngọc, lập tức thông báo tình hình, việc này nhất định phải nhanh chóng chấm dứt, chậm thì sinh biến, hậu hoạ khôn cùng.
Vân Dương chỉ thấy Truyền Tin Ngọc lấp loáng ánh sáng, loé lên ba lần sau đó đình chỉ. Một lát sau lại thấy Truyền Tin Ngọc sáng rực như ánh đèn, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213098/chuong-982.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.