Vân Dương từ thế giới hắc ám cực độ trở lại thế giới ánh sáng, như ánh rạng đông chiếu rọi khắp nơi, như hy vọng lại tới, lý trí chỉ còn một chút nhanh chóng khôi phục, sau khi suy nghĩ thanh tỉnh chỉ cảm thấy trên người không chỗ nào không đau, lại cảm thấy toàn thân như bị xé nứt ra thành trăm ngàn mảnh.
Thậm chí cơn đau mỗi bộ vị đều cực kỳ rõ ràng, hiện trạng này khiến Vân Dương không khỏi thống khổ, rên rỉ một tiếng.
Cảm giác đau của mình sao lại tăng lên thế này?
Sau đó hắn nhanh chóng phát hiện, không phải chỉ cảm giác đau tăng lên mà là tất cả các cảm giác của mình tăng lên!
Lúc này hắn nhắm mắt lại, không cần dùng thần thức cũng có thể cảm giác được bên cạnh có mấy người, là nam hay nữ, thậm chí thể vị mỗi người, tư thế mỗi người, biểu lộ mỗi người, trình độ mạnh yếu...
Cảm giác trước mắt thậm chí còn rõ rệt hơn mở to hai mắt.
Lại điều động thần thức, xác nhận lại cảm giác bản thân, Vân Dương mới ngạc nhiên phát hiện lực lượng thần thức của mình lúc này đã như thoát thai hoán cốt, như có được sức mạnh, trong một khoảng cách có thể tuỳ ý mở rộng...
Còn không gian thần thức có vẻ đã lớn thêm ít nhất gấp đôi!
Thính lực cũng mạnh lên, khứu giác...
Nghĩ tới đây, Vân Dương lập tức ngửi thấy một mùi hôi thối mãnh liệt khiến người ta không muốn sống nữa, trong mùi thối kia còn lẫn cả mùi chua, mùi chát, còn có….
Mẹ nó… cái này chẳng phải mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213091/chuong-975.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.