Đổng Tề Thiên trong lòng cực kỳ kỳ quái.
Những thiên tài thế này.
Rốt cuộc đám môn phái Thiên Vận Kỳ rốt cuộc có mắt không tròng tới mức nào mới đem hạt giống cường giả tuyệt thế ra làm đá mài đao, dồn tới phía đối diện của mình như vậy?
Trong đó… chắc chắn có nguyên nhân!
Nghi ngờ này của Đổng Tề Thiên đương nhiên có lý do. Cho dù giới cao tầng của một hai môn phái có mắt không tròng, nhưng tuyệt đối không thể là tất cả các môn phái Thiên Vận Kỳ đều có mắt không tròng, không biết nhận biết vàng ngọc được?
Chưa nói tất cả Thiên Tàn Thập Tú đều trải qua như vậy, ắt có điểm lạ khác!
Đến trưa, Sử Vô Trần vinh quang thành người thứ hai hoàn toàn không còn ý thức rời sân khấu.
Đổng Tề Thiên chờ tới tận tối, trời cũng đen kịt, Thạch Bất Giai lúc này mới lặng lẽ ngã xuống. Trong ba người Sử Vô Trần hắn kiên trì được lâu nhất, thương thế cũng là nặng nhất, ngay cả da đầu cũng bắt đầu phun máu, nếu không nhờ Đổng Tề Thiên cứu chữa kịp thời, chỉ cần chậm trễ sợ rằng nguy hiểm tới tính mạng...
- Tên này thật hung ác, với mình cũng thật hung ác!
Đổng Tề Thiên lẩm bẩm:
- Kẻ hung ác với mình sẽ hung ác với kẻ địch còn hơn thế. Ba tên này… đều đủ hung ác!
Đổng Tề Thiên xử lý cẩn thận thương thế ba người, khôi phục lục thức cả ba nhưng lại vẫn phong bế huyền khí đan điền, không để bọn họ có cơ hội tự vận hành huyền khí chữa thương.
Chỉ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213090/chuong-974.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.