Gã mặt ngựa giận tím mặt:
- Thương Ngô sở thuộc, vạn dặm sơn hà. Đây là ước định ba ngàn năm, ai dám làm trái?
Bên trong, Vân Dương mỉa mai:
- Thương Ngô môn? Chính là môn phái sau cùng trong thập đại môn phái hạ phẩm Thiên Vận Kỳ? Thương Ngô sở thuộc, vạn dặm sơn hà? Yên tâm, câu nói này chẳng mấy chốc sẽ thành quá khứ. Lá cờ đó sẽ sớm là của chúng ta thôi
Lại nghe viu một tiếng, một hư ảnh lá cờ đen đột nhiên hạ xuống trước sơn môn Cửu Tôn phủ.
Tên mặt ngựa toàn thân bốc lên huyền khí màu xanh, trường kiếm ngang nhiên xuất vỏ, quát lớn lẫm nhiên:
- Đám khốn kiếp Cửu Tôn phủ quả nhiên to gan lớn mật! Các ngươi nghe đây, ta hạn trong ba ngày, các ngươi phải giải tán môn phái, rời khỏi địa phận bản môn quản lý! Nếu không Thương Ngô môn tất hưng binh chinh phạt, thiên binh giáng lâm, đến lúc đó đừng trách chúng ta không báo trước!
Lời còn chưa dứt, hai tên kia đã cùng quay người, chỉ thấy hai bóng dáng lóe lên, cứ thế biến mất vô tung vô ảnh, không còn tung tích!
Hai người này cũng không phải hạng ngu ngốc, không cưỡng ép tấn công sơn môn.
Một đòn thăm dò vừa rồi đã dốc toàn lực, thế nhưng không thể rung chuyển sơn môn chút nào, cao thấp ra sao đã biết, nếu đối phương thật sự đi ra chắc chắn bên thua là mình.
Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, nếu dã đánh không lại, vậy việc cấp bách là mau mau về môn phái dốc hết lực lượng tiêu diệt đối phương.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213067/chuong-951.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.