Hai người Lan Nhược Quân cùng Nhậm Khinh Cuồng có nằm mơ cũng không ngờ đời này mình có cơ hội dược cầm Tử Cực Thiên Tinh.
Thứ này trước nay vẫn luôn tồn tại trong môn phái Thiên Vận Kỳ, hơn nữa còn phải là giới cao tầng hoặc đệ tử cực kỳ hạch tâm mới có thể nhận được!
Trước đó hai người cảm giác có một viên Âm Dương Ngọc đã là bảo bối, đã là cơ duyên.
Nhưng Âm Dương Ngọc làm sao sánh nổi Tử Cực Thiên Tinh?
Tử Cực Thiên Tinh là thần vật tu luyện, là bảo vật dùng được tới trăm năm.
Lúc nào cũng có thể trợ giúp tu luyện, lợi ích vĩnh cửu...
Âm Dương Ngọc cùng lắm cũng chỉ kiếm được chút bảo bối, bán được chút tiền… Hai thứ này hoàn toàn không cùng cấp bậc!
Cái gì mà gánh hát rong, cái gì mà chẳng phải thứ tốt, một chút lễ gặp mặt gì gì đó đó, đã sớm bị hai người quăng tới chín tầng mây.
Người ta nói là đồ chơi nhỏ là người ta khiêm tốn, nếu mình tin thật vậy là mình ngu!
- Đa tạ lão đại!
Lan Nhược Quân cùng Nhậm Khinh Cuồng cực kỳ cảm kích cảm tạ.
Mặc dù không đến mức hoàn toàn tâm phục khẩu phục, nhưng trong lòng cũng đã dễ chịu hơn trước nhiều.
- Vị lão đại này xem ra không phải người hẹp hòi.
- Có viên Tử Cực Thiên Tinh này gần như sánh được với môn phái Thiên Vận Kỳ có khí vận gia trì, mặc dù còn chút chênh lệch nhưng vẫn trong mức chấp nhận được… Xem ra gia nhập Cửu Tôn phủ chưa chắc đã là chuyện tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213057/chuong-941.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.