Đệ tử còn sót lại của Thanh Vân môn gào lên thảm thiết, Sử Vô Trần đâm thẳng vào trán của hắn, Lan Nhược Quân một đao chém thẳng trước ngực, Nhậm Khinh Cuồng một kiếm phá tan bung, sau lưng Vân Dương liên tục ba đao chém thẳng tới cổ!
Keng keng keng...
Mỗi đao chém tới cổ đều như chém phải sắt thép, mãi tới đao thứ ba mới bổ được cái đầu kẻ địch xuống!
Người kia trước lúc trước rú lên một tiếng, xuất đao hoàn toàn không mục đích, lại may mắn đâm trúng vai phải Sử Vô Trần, mũi đao xuyên qua phía sau vai.
Thi thể không đầu lung lay một chút, đột nhiên ngã sấp về phía trước.
Bốn người cùng thở dài, Lan Nhược Quân cùng Nhậm Khinh Cuồng đặt mông ngồi xuống, cười như điên:
- Thống khoái thống khoái, đa tạ đa tạ!
Sau đó chẳng làm gì nổi tiếp, mắt trợn trắng đồng loạt hôn mê bất tỉnh, đồng điệu tới bất ngờ.
- Đi! Mau đi thôi! Nơi này không thể ở lâu!
Vân Dương không nói nhảm, nhanh chóng cõng hai người lên. Sử Vô Trần trực tiếp rút đao từ bả vai ra, kêu rên một tiếng đau đớn rồi thu vào nhẫn không gian của mình.
Vân Dương đi một vòng, gỡ hết nhẫn không gian ba tên đệ tử Thanh Vân Môn rồi mới nhanh chóng trở lại, chui vào rừng rậm.
Gần như cùng lúc, một âm thanh phá không vang tới.
- Ai đang ở đó?
Nhưng nơi này đã không còn chút bóng dáng.
...
- Sao ngươi lại ở đây?
- Sao các ngươi lại tới đây?
Lan Nhược Quân cùng Nhậm Khinh Cuồng nhanh chóng tỉnh táo lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213054/chuong-938.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.