Giao dịch hết chỗ tang vật cướp bóc, Lãng Phiên Thiên vẫn không yên lòng.
- Vân huynh đệ, sau này ngươi chỉ có thể hợp tác cùng Thiên Hạ Thương Minh chúng ta, chúng ta thành tâm thành ý đối đãi, mong ngươi đừng cô phụ!
- Đã lập lời thề với thiên đạo rồi mà.
Vân Dương cười khổi:
- Cho dù ta muốn làm trái cũng chẳng dám.
- Ách ha ha ha...
- Chúng ta muốn tới Cửu Tôn phủ xem xem, chẳng hay có được không?
Lãng Phiên Thiên đột nhiên hào hứng hỏi.
Ra cửa lại thấy Tiêu Ngọc Thụ, Cố Cửu Tiêu cùng Phong Quá Hải không ngờ lại cùng xuất hiện ở cửa, thấy Lãng Phiên Thiên đi ra đều cười ngượng ngùng.
Lãng Phiên Thiên tức giận hừ một tiếng, ánh mắt như muốn giết người nhìn cả ba, giơ ngón tay chỉ sang:
- Các ngươi, hừ hừ… Được lắm, ta nhớ kỹ rồi! Cẩn thận cho bản phó minh chủ, một khi sai lầm, tất cả đều sẽ bị nghiêm trị!
Ba người thở phào, đều cười hề hề:
- Trước giờ chúng ta không phạm sai lầm nào, sau này lời nói việc làm cũng cố gắng không khiến ngài….
- Đừng nói nhảm nữa, mau đi đi!
...
Nhìn Cửu Tôn phủ được thi công với khí thế ngất trời, Lãng Phiên Thiên cũng choáng váng.
- Ngươi dùng dân công phổ thông này xây dựng môn phái ư?
Lãng Phiên Thiên nhìn Vân Dương như thấy người ngoài hành tinh.
- Đúng vậy.
Vân Dương tỏ vẻ thoả mãn:
- Chẳng phải đã xong sơ bộ rồi sao, tiến độ vượt qua tưởng tượng của ta, không hổ đội thi công chuyên nghiệp!
- Huynh đệ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213048/chuong-932.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.