- Tử Cực Thiên Tinh ở chỗ ta.
Sử Vô Trần thấy Lãng Phiên Thiên nói được nửa câu đã dừng lại bèn nói thêm.
- Ài!
Không nói chuyện, trước thở dài.
Nước mắt Vân Dương suýt nữa chảy dài!
- Vị tôn thượng kia rất bất mãn đối với vật tư ta đưa tới, nói thẳng nhiệm vụ lần này ta hoàn thành không tốt, cực kỳ thất bại. Suýt nữa xoá bỏ ta…
Vân Dương ủ rũ, sắc mặt ủe oải:
- Chỉ chút linh ngọc thượng phẩm miễn cưỡng lọt mắt… Những thứ khác đêu không được. Thậm chí…
Hắn ngẩng đầu nhìn đám người Lãng Phiên Thiên, muốn nói lại thôi.
Ba người lập tức mặt mo đỏ bừng, đồng loạt ho khan, cố gắng xoa dịu cơn xấu hổ của bản thân, lại quên mất hành động này ngược lại bộc lộ cảm giác thật của bọn họ, cũng nêu rõ ngọn nguồn sự việc hổ thẹn này.
- ... Chuyện này cũng không sao, đây là cốt lõi để hai bên hợp tác, cần phải làm vậy. Dẫu sao với sức mình ta khó lòng cung cấp tài nguyên khiến tôn thượng hài lòng.
Vân Dương lại nói tiếp:
- Có điều, tiếp đó… Ta cũng không biết nên nói thế nào nữa.
- Tiểu huynh đệ cứ nói thẳng là được, tình huống cụ thể ra sao?
Lãng Phiên Thiên ra vẻ cực kỳ chân thành nói.
- Thật ra… Thật ra có một chuyện trước đó ta chưa nói rõ, vị tiến bối trong đó chỉ còn một luồng thần niệm…
Vân Dương nửa ngày sau mới yên lòng nói:
- Lão nhân gia người truyền ta một bộ công pháp, thu nhận ta làm đệ tử ký danh, lại nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213044/chuong-928.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.