Vân Dương sửng sốt một chút, thầm nghĩ, vì sao? Vừa rồi ta giải thích chưa rõ ràng a?
Hắn vừa sửng sốt, thanh âm ung dung kia lập tức hỏi lần nữa:
- Vì sao?
Vân Dương nghĩ nghĩ, nói:
- Không gì khác, chỉ vì các vị tiền bối đều là nhân vật phong vân, mỗi một người đều là tồn tại thuộc về truyền thuyết. Tuy Vân mỗ bất tài, cũng tự nhận có thể được ghi vào cố sự ở Thiên Huyền đại lục này. Vân mỗ cũng là người, cũng có một ngày sẽ chết.
Hắn cười nhạt:
- Nếu sau khi ta chết, thi thể của ta bị kẻ có tâm lấy được, từng khối từng khối hài cốt bị lấy ra luyện công... Vân mỗ tự thấy không thể chịu đựng được. Cho nên, ta cảm thấy các vị tiền bối cũng tương tự không thể chịu đựng được.
- Vì thế... Có chuyện hôm nay.
Giải thích xong xuôi một phen này, Vân Dương mới chợt nhớ tới: A? Vừa rồi là ai nói chuyện?
Nơi đây rõ ràng là không gian bí mật đoạn tuyệt với nhân thế, sao lại có tiếng người nói chuyện?
Vừa rồi mình đã thi triển thần thức kiểm tra... Như vậy, vừa rồi ai đã phát ra tiếng?!
Vừa nghĩ đến đây, Vân Dương lập tức rùng mình, ngẩng đầu nhìn.
Chỉ nghe thấy trên không truyền đến một tiếng thở dài sâu thẳm, lập tức có thêm một trận thanh âm thở dài nổi lên.
Không gian yên tĩnh không có một ai này, trong lúc nhất thời dường như xuất hiện thanh âm mấy trăm người, mấy ngàn người, mấy vạn người cùng nhau thở dài.
Vân Dương càng cảm thấy rùng mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212993/chuong-877.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.