Lúc này, sương lớn trên Thiên Huyền đã quá dày đặc, so với tình huống đưa tay không thấy năm ngón còn càng dày hơn, dù Niên tiên sinh là người bày trận, nhưng cũng không thể ngoại lệ, căn bản không thể nhìn được thứ gì từ xa lắm.
Vân Dương nói:
- Ta ở đây, chờ các hạ xuống.
Lời còn chưa dứt, thân ảnh phiêu miểu của Niên tiên sinh đã lóe lên một cái, theo tiếng tới trước người.
Niên tiên sinh hiện tại, vẫn một bộ thanh bào như trước, toàn thân trên dưới chỉnh tề, ngay cả lông tóc cũng đâu vào đấy, không hề có dấu hiệu như vừa trải qua một trận đại chiến.
Cứ như mới vừa đạp thanh trở về, phong tao lịch sự không nói nên lời.
Trong mắt Vân Dương lóe lên một tia ngoài ý muốn, hiển nhiên là hắn có chút sai lầm với phán đoán về Niên tiên sinh, không khỏi càng thêm cảnh giác.
- Vân Tôn quả là Vân Tôn, không hổ là Trí Tôn.
Niên tiên sinh nhẹ nhàng thở dài một hơi:
- Trận chiến hôm nay, Tứ Quý lâu chúng ta thua.
Vừa đến liền nhận thua?
Đối phương có ý gì?
Vân Dương thầm cảm thấy quái dị:
- Niên tiên sinh chủ động nhận thua, đáng lẽ bản tôn phải lấy làm vui mừng, thế nhưng song phương chúng ta lập trường khác biệt, sớm định sẵn không chết không thôi, thù mới hận cũ, không phải một câu nhận thua là có thể chấm dứt!
Không phải do Vân Dương được lý không nhả, mà rõ ràng song phương đã không thể khoan nhượng, bất kỳ phương thức hòa giải nào cũng hoàn toàn vô hiệu, nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212979/chuong-863.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.