Trạng thái hiện tại của Vân Dương, so với trạng thái tê liệt ngã xuống của đám Tứ Quý lâu trước đó cũng không khác là bao, đều là thể lực duệ diệt, tiến vào trạng thái ngủ đông để tự chữa trị.
…
Vân Dương nói không sai, đám Niên tiên sinh liều chút dư lực cuối cùng, xông ra khỏi hẻm núi, vọt tới mặt sau của Thiên Huyền nhai, nơi mà bọn hắn đã sớm chuẩn bị.
Đến tận đây, cơ hồ bọn hắn đều ngã mà vào trong nơi ẩn nấp, ổn định vị trí, vẫn vừa thở hồng hộc vừa phun huyết vụ hồi lâu.
Niên tiên sinh vắt kiệt chút năng lượng cuối cùng, bố trí chu toàn cửa động lại, sau đó vô năng tiếp tục duy trì, lập tức ngã xuống mặt đất, không kịp nói nửa câu, cứ thế mê man đi.
Không ai cảm thấy kinh ngạc, bởi vì năm người khác đã sớm ngủ mê man, hơi thở gấp gáp, ai cũng như ai.
Trải qua tổn thất thảm trọng, lại biệt khuất tới cực hạn như vậy, ngay cả lực lượng để mắng Vân Dương một câu cũng không có!
Trong sơn động nhỏ hẹp, sáu người nhét chung vào một chỗ, tiếng ngáy liên tiếp vang lên, nối liền không dứt.
…
Phía dưới Thiên Huyền nhai.
Đám người Phó Báo Quốc vẫn ngẩng đầu nhìn lên, tha thiết chờ đợi.
Tiếng động vang lên liên tiếp bốn ngày nay cũng đã dừng lại, tất cả quy về một mảnh yên tĩnh chết chóc!
Thế nhưng, với mọi người, cái sự tịnh mịch này còn không bằng tiếng động ầm ầm trước đó, sắc mặt đám người xanh xanh trắng trắng, tâm thần bất định không thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212977/chuong-861.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.