Vân công tử, Thuốc
Du Thiết Tâm ảm đạm cúi đầu, lúc này lão cũng không giám nhìn lại lão hữu Thu Kiếm Hàn của mình.
Hắn không nói gì, nhưng, thái độ của hắn, so với ngàn vạn câu nói còn biểu đạt tường tận hơn.
- Ngươi không thể giải, người khác cũng không thể giải a?
Lão nguyên soái còn chưa từ bỏ ý định.
- Bằng vào nhận biết của ta đối với loại độc này, thiên hạ không có người nào giải được. Thậm chí... Coi như bản thân người hạ độc, cũng không thể tự giải được độc này!
Du Thiết Tâm rất khẳng định phán đoán.
Đây chính là sự tự tin mà một đời hành nghề y của lão đem lại.
Nhưng chính sự tự tin này, tạo thành tuyệt vọng đả kích đối với Lão Nguyên soái.
Trong không khí ngột ngạt, đột nhiên Du Thiết Tâm nhớ tới cái gì đó, do dự một chút rồi nói:
- Cái này, có một việc, xin bệ hạ chớ kích động.
- Còn có chuyện gì?
Thanh âm của Hoàng đế Bệ hạ rất bình tĩnh.
- Cái này... Thời gian bệ hạ trúng độc, ít nhất cũng phải có mười năm trở lên, mà loại độc này... Theo huyền khí vận chuyển, đã sớm ăn sâu vào cơ thể của ngài, nói cách khác, độc tố này đã biến thành một phần của thân thể ngài...
Du Thiết Tâm lắp bắp, có chút ngập ngừng không dám nói, nhưng rốt cục hít sâu một hơi, tựa như quyết định phó thác trước khi lâm trung:
- Chỉ là... Trong mười năm này, nếu có dòng dõi xuất sinh... Hoàng tử, hoặc công chúa...
Sắc mặt Hoàng đế Bệ hạ bỗng đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212270/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.