Hảo hài tử
Thu Lão Nguyên soái im lặng hồi lâu, đột nhiên ngửa mặt lên trời thở dài.
Cái cảm giác hữu lực khó làm của lão, kỳ thực chính là hữu tâm mà vô lực, sự bất lực thất bại đó, cơ hồ khiến vị thống soái vô địch trên chiến trường này lập tức sụp đổ!
Hiện tại, đúng là không thể làm!
Nếu lão dám trực tiếp vén bức màn đen này lên, chỉ sợ Ngọc Đường sẽ lập tức chia năm sẻ bảy!
Dù Vân Dương nói còn cố kỵ giữ ý lại, nhưng Lão Nguyên soái chinh chiến bao năm, há có thể không nghe hiểu ý ẩn sâu trong đó?
Có thể tồn tại trong hoàng cung, quanh năm độc hại Hoàng đế mà vẫn chưa bị phát hiện, điều này đại biểu cho cái gì? Ý nghĩa như thế nào?
Suy nghĩ tỉ mỉ một chút, tự thấy không rét mà run!
Lão Nguyên soái trầm mặc ngồi một bên, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két, hận trời không mắt, hận đất không lòng.
Sau một hồi, hoàng đế mơ màng tỉnh lại, vừa mở to hai mắt, theo bản năng đưa tay lên ray ray mi tâm của mình, nhưng nửa đường bỗng nhiên dừng lại, hai mắt sáng lên, đột nhiên dùng ánh mắt kinh hỉ nhìn chằm chằm vào Vân Dương:
- Vân Dương, thủ pháp đấm bóp của ngươi thật diệu, Trẫm không còn khó chịu như trước nữa... Hơn nữa, vừa rồi ngủ rất ngon, cảm giác, như đầu óc thanh tỉnh hơn rất nhiều, trong thời gian gần đây, đây là giấc ngủ mà Trâm thấy nhẹ nhàng vui vẻ nhất.
Vân Dương cười cười:
- Nếu Bệ hạ thích, tiểu chất có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212263/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.