Độc
Tuy Thu Kiếm Hàn tức giận trong lòng, nhưng chỉ có thể phối hợp với Vân Dương, trong lòng không thoải mái, sắc mặt cũng không khỏi có chút khó coi.
Mặt đen nói:
- Lời bệ hạ, lão thần có chút không hiểu nhiều lắm, bệ hạ đang thời thịnh niên, cho dù vất vả vì quốc sự, có lẽ nhất thời cảm thấy tinh lực không tốt, tinh thần mệt mỏi, nhưng sao lại có thể sinh ra cảm giác lực bất tòng tâm?
Hoàng đế Bệ hạ lần nữa ray ray mi tâm, nặng nề nói:
- Gần đây Trẫm luôn có cảm giác tinh thần không chút tập trung, đêm không thể ngủ say giấc...
Con mắt Vân Dương nhìn mi tâm Hoàng đế Bệ hạ không dứt.
Tại sao Hoàng đế Bệ hạ lại thích ray ray mi tâm như vậy a?
Hắn sao có thể không biết, đây là tín hiệu Lão Nguyên soái đang nhắc nhở bản thân?
Nhưng gần đây, hiển nhiên Hoàng đế Bệ hạ không để ý bất cứ chuyện gì, đến mức sự anh minh thần võ, thông minh cơ trí lúc trước biến mất hẳn, vậy mà hoàn toàn không nghe ra thâm ý mà Lão Nguyên soái hỏi.
Thậm chí còn không để ý đến khẩu khí lời mới nói của Thu Kiếm Hàn, chớ nói chi là vẻ mặt không tốt lúc Thu Kiếm Hàn nói chuyện.
Điều này, không có một chút nào bình thường!
Vân Dương ho khan một cái:
- Bệ hạ luôn lấy tay xoa mi tâm, có phải cảm thấy bên cạnh đang có chuyện ầm ĩ làm phiền?
Thu Kiếm Hàn bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn chăm chú vào mi tâm Hoàng đế Bệ hạ.
Thân là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212262/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.