- Cái gọi là cao thủ giang hồ, cũng không phải có chút danh tiếng liền phải tỏ ra cao thâm mạt chắc, phải phong độ thập phần, phải khí thế ngạo nghễ, phải luôn tỏ ra hơn người.
Lăng Tiêu Túy nhìn Vân Dương mà nói:
- Ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, nếu ngươi không thể sống đúng với chân ngã (con người thật),như vậy, coi như có thành tựu cao hơn nữa, cũng không có bất kỳ ý nghĩa, chí ít, bản tâm ngươi thấy không có nghĩa!
Câu nói này, lặp đi lặp lại trong lòng Vân Dương, nhất thời cảm thấy rất hợp ý hắn.
Một người, nếu không thể sống đúng với chân ngã như vậy, coi như có thành tựa cao hơn nữa, cũng không có bất kỳ ý nghĩa.
Mà vào tai Lão Mai cùng Phương Mặc Phi, lại khiến hai người đổ mồ hôi đầm đìa, ướt đẫm áo trong áo ngoài, chỉ thấy câu nói của Lăng Tiêu Túy như tiếng trống chiều chuông sớm, thể hồ quán đỉnh, trực tiếp khắc vào trong linh hồn!
Ăn xong uống thôi, rốt cục Lăng Tiêu Túy mới mở miệng hỏi:
- Đừng che giấu nữa, người cùng ta đánh cược, là ta thua, nếu đã thua, tiền cược liền phải thực hiện. Điều ngươi cần, hiện tại có thể nói.
Vân Dương hít một hơi thật sâu, nói:
- Tiền cược của ta, chính là muốn mời ngươi giết một người.
- Giết người?
Lăng Tiêu Túy cười khổ:
- Ta sớm biết không phải là chuyện tốt, bất quá phải nói trước cho rõ, bình sinh ta tuy giết người vô số, nhưng có bốn loại người, ta tuyệt không giết.
- Trung thần không giết, nghĩa sĩ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212250/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.