Khóe miệng Phương Mặc Phi khẽ giật giật.
Nếu chỉ có Vân Dương ở bên trong, nói không chừng hắn sẽ có chút lo lắng cho Vân Dương sẽ bị ăn thiệt thòi, dù sao đối phương cũng chính là hoàng tử.
Nhưng... Hiện tại, điều duy nhất mà Phương Mặc Phi cảm thấy, chính là buồn cười.
Hắn thẳng thắn quay đầu bẩm báo:
- Lão gia, công tử, bên ngoài có người của Tứ hoàng tử cầu kiến.
Vị cẩm y đại hán kia nghe được hai chữ “Cầu kiến”, sắc mặt nhất thời phát ra hàn khí.
Cầu kiến?
Con mẹ nó, các ngươi nghĩ các ngươi là ai?
Vân Dương trợn mắt một cái, xuống xe ngựa, nói:
- Hỏi một chút xem có chuyện gì?
Cẩm y đại hán nghi ngờ nhìn thanh niên tuấn tú trước mắt, hồ nghi hỏi:
- Tiểu tử, ngươi có thể làm chủ a? Vẫn là gọi lão đầu bên trong kia ra đi.
Vân Dương vốn định đi ra phát hỏa một trận, trực tiếp khiến mấy tên này tan tác mà về, nhưng nghe thấy câu sau của đại hán này, nhãn châu lập tức xoay động, quay đầu nói:
- Lăng lão, xem ra người này đến là vì ngài, cho nên vẫn mời ngài xuất mã cho phải a.
Nói xong liền quay người, chui lại vào trong xe.
Bên trong.
Lăng Tiêu Túy vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Vân Dương chui lại vào trong, cười khổ, cách không điểm trán Vân Dương một cái, mắng:
- Tiểu tử nhà ngươi xấu xa tới mức chảy mủ!
Vân Dương buông tay:
- Không khác ngài mấy a, có thể nói lý một chút được không, người ta rõ ràng là đến vì ngài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212249/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.