Ánh mắt sắc bén như lưỡi đao của Mễ Không Quần, lướt qua trên mặt từng người một.
Ai ai cũng cảm thấy mặt mình như bị cương đao chặt một cái, sắc bén đau nhức.
- Sảng khoái!
Thu Vân Sơn mừng rỡ, vung tay lên:
- Thả người!
Mễ Không Quần hừ lạnh một tiếng, thân thể trực tiếp lơ lửng trên không trung, khẽ xoay thân chuyển hưỡng, cứ thế mà biến mất vô tung vô ảnh.
Đối với những người này, một chút kiên nhân nhìn thêm hắn cũng không có!
Nếu không phải vì không muốn ảnh hưởng đến đại nghiệp, giờ phút này hắn đã liều mạng xuất toàn lực, dù cho từ đây chỉ có thể chạy trốn tới tận thiên nhai hải giác, cũng muốn tát chết bốn tên gia hỏa đáng ghét này, tiết một chút ác khí trong lòng!
- Tới tay! Long Hổ cao tới tay!
Thu Vân Sơn nhảy cẫng lên, vui vẻ ra mặt.
Ba người Đông Thiên Lãnh cũng không kìm được, mặt mày hớn hở, thỏa mãn vô cùng.
- Thật không nghĩ tới, vậy mà lão già này thực có bản lĩnh lấy được vật mà hoàng thất Ngọc Đường đế quốc luôn coi là quốc bảo chí cao...
- Đúng vậy, nếu không phải có lão đại nhắc nhở, căn bản chúng ta không thể nghĩ ra cái này.
- May mắn là có lão đại a, lão đại chính là đệ nhất phúc tinh của chúng ta...
- Thực sự quá tuyệt vời...sau khi trở về, ta nhất định sẽ cưới thêm mấy phòng thê thiếp, trước kia cứ lo nếu quá phong lưu, sẽ đem bản thân đùa tới chết, hiện tại... Cũng không cần lo lắng nữa a... Ha ha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212228/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.