Tứ đại công tử dù có hoàn khố hơn đi chăng nữa, đối với cường giả mà phe mình không thể rung chuyển bọn hắn cũng phải biết, tuy bọn hắn có thể ý thức được điểm này, nhưng đâm lao phải theo lao, đang rầu không có cách thoát ra, chợt nghe được tiếng gầm của Vân Dương, tất nhiên như nghe được thánh chỉ, đồng thời thu tay lui lại.
Ánh mắt âm lãnh của Mễ Không Quần lần nữa rơi vào trên người Vân Dương, có chút tức giận mà không chỗ phát tiết.
Lại là tên tiểu tử này!
Vừa rồi thấy bọn hắn thân cô thế cô, mở miệng liền muốn quần ẩu để giải quyết vấn đề. Bây giờ, nhìn nhiueu người như vậy vẫn không thu thập được bọn hắn, tên gia hỏa kia lại muốn nhảy ra làm người hòa giair...
Trong nhất thời, Mễ tổng quản không khỏi sinh ra một cảm giác: tiểu tử này tuy còn trẻ, nhưng trình độ vô sỉ, lại không chút thua kém tên Thu Kiếm Hàn kia!
Thật con mẹ nó nhân tài!
Bất quá Mễ Không Quần cũng đã muốn kết thúc chuyện này, nếu náo tiếp, chỉ sợ đến mức chân chính không thể vãn hồi, mắt thấy đối phương đã thu tya, hắn cũng thuận thế nhảy ra khỏi vòng vây.
- Nói cho cùng, mọi người đều là người cò thân phận!
Vân Dương đi đến giữa sân, nói lời thấm thía:
- Tại sao có thể như hạng mãng phu chém chém giết giết đây?!
Mễ Không Quần cùng tứ đại công tử đồng thời trợn trắng mắt, vừa rồi ngươi mới còn nói mọi người đều là người giang hồ, có chuyện liền đọ nắm đấm là được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212227/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.