- Lão đại!
Đông Thiên Lãnh nhảy lên một cái:
- Ba người bọn họ đang mắng ngươi! Ba người này đều không phải thứ tốt lành gì, trước mặt một kiểu, sau mặt một kiểu… lão đại người phải cẩn thện khi kết giao cùng bọn chúng, ngàn vận lần chớ để bị mấy tên tiểu nhân hèn hạ này lừa, bọn hắn…
- Đông Thiên Lãnh! Ngươi… người hỗn đản… lão đại lão đại… hắc hắc, ta vừa rồi không phải nói ngươi… ta là Xuân Vãn Phong, lão đại ngươi biết ta không? Không biết không sao, chúng ta hôm nay liền quen biết, cả đời sau của ta, ngươi chính là lão đại…
Vẻ mặt Xuân Vãn Phong muốn có bao nhiê a dua thì có bấy nhiêu a dua, tựa như chó xù lông nhảy cẫng lên, vỗ mông ngựa như nước sông cuồn cuộn liên tục không dứt.
- Lão đại, đại ca ruột của ta a…
Hạ Băng Xuyên kích động, không biết làm thế nào mà hai mắt đầy hơi nước, kích động như muốn khóc đến nơi:
- Rốt cục ta cũng có thể tìm được ngươi… từ nay trở đi, Hạ Băng Xuyên ta quyết đi theo làm tùy tùng cho lão đại, muôn chết không chối từ!
- Lão đại lão đại…
Thu Vân Sơn chân thấp chân cao lết cái chân què xông lên:
- Lão đại a… rốt cục ta cũng nhìn thấy ngươi, ô ô lão đại, đáng thương ta a, vì nhìn thấy được lão đại, chân suýt nữa bị què, đến bây giờ còn không có hồi phục… từ nay về sau, lão đại ngươi nói ra đi hướng đông, ta liền tuyệt không đi hướng tây! Ngươi nói ta đi đánh chó, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212222/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.