Vân Dương bình tĩnh mỉm cười, tựa như một ngọn núi lửa đang hoàn thành sự ấp ủ sau cùng, trước khi hoàn toàn bạo tạc.
Khoảnh khắc bình yên trước sóng thần!
- Kỳ thật, ta rất hoài niệm thời gian đơn thuần dùng cơ bắp trước kia. Điều chúng ta nghĩ lúc đó thật đơn giản, thắng bại, giết địch. Mãi mãi cùng chưa từng nghĩ tới, dưới mảnh trời yên tĩnh kia, lại có mạch nước ngầm đang chảy xiết, âm thầm cuốn lấy vạn vật…
- Có lẽ cũng chỉ có đại ca, chỉ có lão đại mới nghĩ ra được, trước lúc sắp chết, hắn có lôi kéo tay ta, nói: Lão Cửu, nếu còn sống mà trở về, hãy làm một người chấp hành ngoài pháp luật đi…
- Hoặc, cũng chính thời khắc này, lão đại liền thấy được những cái u ác tính giấu trong lòng cái quốc gia này đi…
- Càng có lẽ… thuần túy là lão đại cũng không nhìn thấy được kinh đào hải lãng ngầm chảy kia, đơn thuần là muốn bảo trụ tính mạng ta… thân phận Vân Tôn, một khi bại lộ, chính là kết cục chết không thể nghi ngờ…
…
Vân Dương thở dài, mở ra di thư của chính mình.
Một người đang sống, lại đọc di thư của chính bản thân, cảm giác đó, thật quái dị.
Trên di thư, chỉ có một câu: ta không biết ta là ai, ta cũng không có điều gì cần lo lắng, cho nên, không có gì để viết.
Vân Dương mỉm cười, trong lòng thầm suy nghĩ, nếu các ca ca thấy được di thư của mình, không biết sẽ cười hãy sẽ khóc?
Chỉ là, ta thực sự không biết… ta là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212216/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.