Ban đêm.
Thu Kiếm Hàn Lão nguyên soái đang ngồi trong phủ của mình xem tình báo.
Hiện tại Ngọc Đường rốt cục có một đoạn thời gian thái bình, mọi người cũng có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức.
Lão nguyên soái cũng cảm thấy thoải mái hơn không ít.
Thậm chí lão còn có chút tâm tư, sai đầu bếp chuẩn bị ít thức ăn, tự mình ẩm tửu một phen.
Chỉ là…
Lão nguyên soái dáng vẻ tươi cười vừa mới bưng chén rượu lên, còn chưa kịp uống hết, đột nhiên trong không trung truyền tới một tiếng hét dài, chấn động bầu trời, âm thanh khắc nghiệt quát lớn:
- Khinh người quá đấng
Một đạo bạch quang từ trên trời đột nhiên bắn xuống.
Thanh âm vang vọng trong không trung, lập tức biến mất vô tung vô ảnh.
Người phủ Nguyên soái còn chưa kịp chạy tới, người kia đã hoàn toàn biến mất.
Một ánh lửa bốc lên từ một gian thiên phòng, trong chốc lát, ánh lửa bốc lên ngút trời, khói đặc cuồn cuộn.
- Cứu hỏa â
- Hỏa hoạn…
Phủ Nguyên soái lập tức trở nên hỗn loạn.
Trong nháy mắt, mấy tram tên hộ vệ xuất hiện trước đại sảnh, trên nóc nhà cũng liên tục hiện lên thân ảnh cao thủ trong quân. Mới đó mà đã bao phủ quang Lão nguyên soái mấy tram trượng, bảo hộ lão như thành đồng vách sắt.
- Tất cả lui râ
Thân thể khôi ngô của Lão nguyên soái đứng ở cửa ra vào, thân thể lão run nhẹ. Ánh mắt lão mang theo chút kỳ dị nhìn về phía sương phòng bị v₫cháy, bờ môi run nhè nhẹ.
Trong tay lão, nắm lấy một thanh đao!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1212203/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.