“Hàn Mông này, cũng khá thú vị đấy.”
Bạch Dã kinh ngạc nhìn bóng dáng đơn độc đang phong tỏa tường thành, “ Nói không chừng… có thể…”
“Không thể.” Sở Mục Vân cắt lời hắn ta ngay.
“Nhưng rõ ràng anh ta vừa chất vấn thành Cực Quang mà, tại sao lại không thể?”
“Việc anh ta dám chất vấn thành Cực Quang, càng chứng tỏ anh ta sẽ không gia nhập chúng ta. Loại người như vậy trong lòng đã con đường mà bản thân sẽ kiên trì giữ lấy… Tôi hiểu rõ anh ta. So với hội Hoàng Hôn, anh ta là một kiểu hoàn toàn khác. Anh ta sẽ không gia nhập.”
“… Thế thì tiếc thật.” Bạch Dã nhún vai. “Vậy chỉ còn cách chờ bị đưa lên Tòa Thẩm Phán thôi… Một người kế tục tốt như thế mà.”
Trong lúc hai người họ trò chuyện, Hàn Mông đã hoàn toàn trói chặt ba vị quan chấp pháp năm vạch. Những sợi xích đen cuốn quanh người họ, còn lãnh địa của họ thì hoàn toàn bị Hàn Mông trấn áp. Cả ba tức giận trừng mắt nhìn bóng người áo đen đang bước tới gần, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
Họ không ngừng vùng vẫy. Trên sợi xích đen bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ, dường như không bao lâu nữa là có thể phá vỡ mà thoát ra.
Hàn Mông dĩ nhiên nhận ra điều đó, nhưng không ra tay tiếp. Anh biết ba người kia đều là quan chấp pháp cùng cấp, dù anh mạnh đến đâu, muốn đánh họ mất hoàn toàn năng lực phản kháng cũng không dễ. Có thể dùng Phán Quyết Tội Đồ để tạm thời phong tỏa hành động của họ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300783/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.