Lời nói của Văn Sĩ Lâm quả thật có chút tác động. Sắc mặt của ba vị quan chấp pháp trở nên khó coi thấy rõ, nhưng như thế vẫn không đủ để thay đổi điều gì… Tuân lệnh – đó mới là bổn phận của họ.
“Tùy cậu.” Vị quan chấp pháp đứng giữa cắn răng đáp.
Cả ba đồng loạt tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào đoàn tàu đang nhanh chóng tiến đến. Khi lãnh địa của họ bắt đầu khuếch tán, khí tức lập tức dâng cao, ba luồng dao động tinh thần lực cấp năm đồng loạt giáng xuống!
Lĩnh vực của ba người không giống nhau, nhưng đan xen và chồng lấn lên nhau. Ngay cả ánh nắng chiếu xuống từ bầu trời cũng bị bóp méo. Từ xa nhìn lại, cứ như một mảng mây đen nặng trĩu đang bao phủ trên bầu trời Thành Cực Quang!
Ba cường giả cấp năm này, chỉ cần một người thôi đã đủ để nghiền ép toàn bộ hệ thống chấp pháp ở bảy khu ngoài thành.
Hiện tại, cả ba cùng hợp lực, đến cả thủy triều Tai ương tràn đến từ xa cũng cảm nhận được uy h**p, những con lươn chú văn chen chúc nhau lập tức khựng lại, không dám tiến thêm bước nào.
Chỉ có đoàn tàu quấn quanh bởi ngọn lửa đen vẫn không hề chậm lại, như một mũi tên xé gió lao thẳng về phía Thành Cực Quang, hoàn toàn thoát khỏi dòng thủy triều Tai ương!
Trần Linh đứng trên nóc đầu tàu, nắm chặt vài con lươn chú văn vừa lôi lên từ thủy triều, ánh mắt cậu bình lặng như mặt nước, dõi theo tầng tầng lĩnh vực đang đè nén không trung trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300782/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.