Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Đương nhiên Bạch Dã có thể trộm đi mảnh vỡ từ những Kẻ Đoạt Lửa đó, nhưng nếu làm vậy thì thân phận Đạo Thánh của anh ta coi như phế luôn, Kẻ Đoạt Lửa nhất định sẽ dốc toàn lực truy sát... Như vậy sẽ khiến anh ta mất nhiều hơn được. Nhưng nếu mảnh vỡ bị người khác trộm mất bên trong Cổ Tàng thì mọi chuyện lại khác hẳn.
Suy nghĩ thông suốt vấn đề này, cuối cùng Trần Linh cũng thở phào một hơi. Cậu ngồi trở lại giường, tảng đá nặng trĩu trong lòng xem như đã đặt xuống được rồi. Cậu có thể kiểm soát "biểu diễn" bên trong Binh Đạo Cổ Tàng, nhưng một khi rời khỏi đó thì mọi thứ diễn biến đều vượt ngoài khả năng của cậu... Cho dù là ba vị Quan Chấp Pháp hay Đạo Thánh Bạch Dã đều là những sự tồn tại mà cậu không cách nào đối chọi, niềm hy vọng duy nhất đều đặt vào người cứu viện bí ẩn nọ. Thật sự không ngờ rằng cứu viện và Đạo Thánh Bạch Dã là cùng một người.
"Vừa rồi cậu diễn rất đạt." Bạch Dã không khỏi cảm khái, "Suýt chút nữa tôi tưởng rằng cậu thật sự bị Số 13 tráo đổi rồi chứ..."
Trần Linh cười gượng hai tiếng rồi không nói gì nữa. Bạch Dã cất giữ mảnh vỡ đạo cơ, tiếp tục nói, "Tôi đã trộm đi kí ức của ba tên Quan Chấp Pháp kia về những dị thường bên trong Binh Đạo Cổ Tàng, họ sẽ không nghi ngờ cậu nữa đâu... Tiếp theo, cậu có thể tự thoát thân không?"
"Có thể." Trần Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300708/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.