Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Từng viên lưu ly màu chu sa rơi xuống nền tuyết, ánh sáng thần thánh lan tỏa tựa như những vì sao lấp lánh rơi rớt xuống trần gian.
"Đây là..." Trần Linh ngây người.
"Anh, anh biết không... những vì sao trời màu đỏ đó chính là đại diện của Hí." Trần Yến ngẩng đầu nhìn về phía Thần Đạo đang dần dần biến mất, từ tốn nói, "Kể từ ngày em bắt đầu tự học hí kịch, thỉnh thoảng sẽ cảm nhận được sự tồn tại của nó... Nó muốn đưa em đi, nhưng em không muốn đi. Mỗi khi nó đi xa, em đều giữ lại một mảnh vỡ của nó. Em nghĩ rằng khi em thu thập đủ, biết đâu em có thể đưa anh, đưa ba mẹ cùng nhau đến nơi mà nó chỉ dẫn, để xem ở nơi tận cùng của "Hí" là gì.... Thật đáng tiếc, cuối cùng em chỉ để dành được ba mươi sáu mảnh."
"Bây giờ... Em không đi được nữa rồi."
Trần Yến mỉm cười bất lực, cậu từ từ nắm chặt những mảnh lưu ly màu chu sa đó, dùng sức vung về phía Thần Đạo đang rút lui trên bầu trời!
"Anh, anh phải tiếp tục sống... Tận cùng của Hí Đạo rốt cuộc là gì, anh thay em ngắm nhìn, có được không?"
Hai đoạn Thần Đạo va chạm giữa không trung, ánh sáng rực rỡ thắp sáng bầu trời!
"Hí Thần Đạo", được kết nối lại.
Những ngôi sao lưu ly đỏ thắm trên bầu trời hoàn toàn không ngờ rằng Thần Đạo của mình lại có thể bị cưỡng ép giữ lại, thần huy rung động giữa không trung dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300662/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.