Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
Chúc mừng ngày Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, đăng liền 3 chương mừng Đại lễ nạ. Chúc mọi người nghỉ lễ đọc truyện vui vẻ nhoa =))
---------------------
"Chuyện... Chuyện này là sao?" Một Người Chấp Pháp trợn tròn mắt, "[Thần Quyến]... còn có thể bị biến mất à?"
Nếu nói tam đại Thần Đạo đồng thời xuất hiện [Thần Quyến] thì điều này vẫn nằm trong phạm vi hiểu biết của bọn họ, nhưng tình hình trước mắt đã vượt quá kiến thức của họ rồi... Sống nhiều năm như vậy mà chưa từng nghe qua có người nhận được [Thần Quyến] rồi lại bị đánh gãy Thần Đạo.
"Quả nhiên là nằm ngoài dự tính." Bên ngoài dinh thự, người đàn ông trong bóng tối gật đầu nhẹ.
"Trong lúc tuyệt vọng, khó khăn lắm mới nhận được [Thần Quyến], nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó biến mất... Thật là đáng tiếc." Sở Mục Vân ở trong nhà Trần Linh lâu như vậy, đương nhiên biết Trần Linh rất khao khát Thần Đạo, không khỏi cảm thấy thương hại.
"Đáng tiếc?" Người đàn ông trong bóng tối nhìn Sở Mục Vân một cách kỳ lạ. "Thế giới này có hàng ngàn vạn người sở hữu Thần Đạo, nhưng người có thể dung hợp với một Tai Ương "diệt thế" mà vẫn giữ được lý trí thì chỉ có một mình cậu ta... Cậu ta đã là một sự tồn tại độc nhất vô nhị trên thế gian này, có gì mà đáng tiếc chứ."
Sở Mục Vân lắc đầu, không nói thêm gì nữa.
Trong dinh thự, Trần Linh nhìn ba dải Thần Đạo đang nhanh chóng biến mất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300661/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.