Trans + Edit: Sếu Quay Đầu Là Lá Cải, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Tiền Phàm vừa nói hết câu liền rời đi. Trần Linh đứng tại chỗ, trong đầu không tự chủ nhớ lại hình ảnh Ngô Hữu Đông cúi đầu, hai tay nắm chặt...
Ngô Hữu Đông cúi đầu rồi.
Còn cậu thì sao?
Nếu là ở kiếp trước, Trần Linh có lẽ cũng chẳng khác gì với Ngô Hữu Đông, chỉ khi cúi đầu mới có thể tìm một con đường sống trong xã hội này, nhưng lần này... Trần Linh từ từ quay đầu, nhìn về phía nửa con phố còn lại của phố Băng Tuyền, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Muốn tôi cúi đầu sao?
Hừ hừ....
......
Khu 3. Dưới tầng hầm.
Một cơn gió lạnh như băng từ hư vô cuốn đến, gào thét đập vào người Sở Mục Vân! Đèn dầu trên mặt đất bị xóc mạnh rồi tắt ngúm, cùng với đó cả căn hầm ngầm chìm vào trong bóng tối chết chóc, Sở Mục Vân phát ra một tiếng r*n r*, ngã mạnh xuống đất!
Anh hoảng hốt ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sợ hãi và không thể tin nổi!
Vừa rồi, vào khoảnh khắc thi triển [Tố nguyên chi nhãn], anh như thể nhìn thấy những đôi mắt đỏ tươi, liếc nhìn tới nơi đây từ khoảng cách vô tận...
Chỉ một cái liếc mắt, lại khiến Thông Thần Đạo Lộ của anh rung chuyển!
"Đây, đây là...."
Sở Mục Vân ngây người tại chỗ một lúc mới có thể hoàn hồn trở lại. Anh lập tức bật dậy khỏi mặt đất, điên cuồng lao lên bậc thang, quay lại trong cửa hàng tạp hóa!
"Anh bị làm sao vậy, [7 Bích]?" Sở Mục Vân xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300648/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.