Trans + Edit: Sếu Quay Đầu Là Lá Cải, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Cái áo kinh kịch này thực ra là của Trần Yến.
Từ tám năm trước, một gánh hát nhỏ bé nghèo nàn lang bạt đến khu 3, dựng một rạp sân khấu tạm bợ ngoài trời rồi biểu diễn vài vở kịch, Trần Yến năm đó chỉ mới bảy tuổi đã bị cuốn vào những thứ này.
Ở thế giới này, văn hóa hí kịch không được thịnh hành, năm đó gánh hát đã vất vả tiêu tốn hết hai ngày để dựng sân khấu, nhưng chỉ có năm người đến xem... đó là Trần Linh và Trần Yến hai đứa trẻ đang chơi đùa ngoài trời bị thu hút tạm thời chạy đến xem, một người qua đường đang khuân vác bị kéo vào làm khán giả, một kẻ ăn mày chạy lại gánh hát để chực cơm...
Còn có một người thật sự thích văn hóa hí kịch, nghe danh tiếng gánh hát mà đến xem- giáo viên khu 2.
Trong năm người họ, chỉ có Trần Yến và người giáo viên là xem hết toàn bộ vở diễn, Trần Linh nghe được một nửa là đã ngủ mất tiêu, người khuân vác thì vở diễn vừa bắt đầu đã vội rời đi, đến cả kẻ ăn mày, lúc nghỉ giữa giờ liền chạy lên sân khấu xin ăn, rồi sau đó bị một đào kép võ sinh đá văng xuống đất, ông ta chửi rủa vài câu rồi bỏ đi.
Nhưng Trần Linh nhìn thấy, ánh mắt của em trai khi hướng nhìn về phía sân khấu, một ánh mắt sáng rực rỡ.
Sau ngày hôm đó, Trần Yến bắt đầu học hí kịch, cậu bé không biết lượm ở đâu về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300636/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.