Trans + Edit: Cú Mèo Cạp Bắp, Beta: Lông Vũ Chạy TeTe
--------------------
Con ngươi của Trần Linh đột nhiên co lại.
Đợi cậu chớp mắt lần nữa, dòng chữ đỏ như máu trên mặt sàn đã không còn thấy đâu, hệt như chưa từng tồn tại.
Ảo giác?
Trần Linh đứng ngây tại chỗ, những con chữ đó in sâu vào tâm trí cậu, không cách nào quên được.
[Bọn ta đang dõi theo cậu] Trần Linh lập tức quay đầu lại. Phòng khách không một bóng người nhưng dường như có những đôi mắt đỏ thẫm vô hình đang quan sát cậu, cảm giác bị nhìn chằm chằm này giống hệt trong cơn ác mộng. Cậu đứng đó cứng đờ như bức tượng điêu khắc một lúc lâu, rồi bắt đầu ép mình hít thở thật sâu. "Chắc là mấy ngày trước thức khuya chuẩn bị cho kỳ thi Người Chấp Pháp nên mệt mỏi, tinh thần căng thẳng quá mức." "Nhưng đây là việc mà cơ thể nguyên chủ làm mà, đáng lẽ không liên quan đến mình mới đúng... Có khi nào khi hai linh hồn dung hoà vào nhau đã xảy ra vấn đề, gây tổn hại đến tinh thần?" "Nghe nói chứng tâm thần phân liệt nghiêm trọng thực sự có thể gây ra ảo giác khó phân biệt..." Trần Linh tạm thời đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng dùng khoa học để giải thích mọi chuyện, lòng dâng lên một cảm giác đói khát mãnh liệt. Cậu tùy tiện cầm lấy một thanh xúc xích trên dĩa, nuốt gọn gàng trong 2, 3 miếng mới thanh tỉnh được đôi chút. "Có lẽ mình cần đến bác sĩ tâm thần." Trần Linh bị giật mình tỉnh giấc không có tâm trạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-phai-hi-than-tam-cuu-am-vuc/5300625/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.