<Vẫn theo lời của Khanh nhé>
Trên khuôn mặt trắng bệch đến yếu ớt là dấu tay hồng đậm, người trước mắt kia nhìn ta, mà ta không còn dám nhìn y nữa, thế nhưng bàn tay đang run rẩy đã vạch trần sự phẫn nộ và yếu đuối vừa rồi của ta!
“Ngươi, ngươi đã biết rõ hết, có đúng không!”
Lùi về phía sau, rời đi, không quay đầu lại nữa, nhưng rồi đôi chân chợt đứng sững lại trước cửa,
“Đừng tiếp tục sai lầm nữa, mau thu hồi mọi quyền lực của Tiểu Thiên lại đi!”
“Như vậy hắn sẽ còn chết nhanh hơn! Yên tâm, đám đại thần kia sẽ không để Tiểu Thiên đang nắm giữ quyền lực như vậy phải chết đâu!”
“Chập Tích, coi như ta cầu xin ngươi, đừng hận y nữa, y yêu hay không yêu ngươi, thực sự quan trọng đến thế ư? Hắn cũng không phải con y a!”
“Vì sao lại không hận, vì sao! Ta chính là muốn hận, hận y đã không dám yêu, hận y cứ như vậy mà bỏ đi, hận tất cả những kẻ ở vương triều này, hận bọn chúng vì sao không để chúng ta yêu nhau!”
Ngoài tẩm cung là một mảnh tối đen, chỉ có ánh trăng nhạt nhòe yếu ớt xé rách màn đêm hắc ám.
“Quyển sách kia là ngươi đưa cho Tiểu Thiên, là ngươi kêu Tiểu Tình viết ra, ngươi muốn để Tiểu Thiên giết các con mình, giết các đại thần trong triều, cũng giết luôn cả ngươi đúng không?
“Ha ha ha ~”
Phi thân rời đi, không dám đối mặt với đáp án của ngươi, bởi vì ta biết ngươi đã điên rồi, thời khắc nhìn thấy bức họa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-khoc/1574960/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.