“Ngoại…… Ngoại trừ…… ngôi vị đó…… là không, không kẻ nào được ngồi……!”
Nhìn thấy thần tình dữ tợn của đại hoàng huynh, vẫn luôn luôn nhìn chòng chọc vào ngôi vị hoàng đế cao cao tại thượng kia ~
Năm ấy, ta nghĩ bản thân đã biết phải làm gì!
Mười chín tuổi, ta gặp nhi tử mà phụ thân yêu thương nhất, Văn Dận Từ!
Y rất đẹp, thân thể mỏng manh, ánh mắt lạnh lùng như lợi kiếm xuyên thẳng vào lòng ta!
Y lạnh lùng, bình thản, tách biệt hẳn với mọi người, từng hỏi y tại sao lại như vậy, y lại chỉ đối ta cười lạnh lùng!
Đã từng cho rằng bản thân sẽ không tiếp cận bất kỳ một người nào nữa, nhưng ta đã nghĩ sai rồi!
Y lạnh lùng, y tránh xa mọi người, khiến ta cảm thấy an toàn, y băng lãnh khiến ta thấy ổn định, cho nên ta tiếp cận y, muốn giữ lấy ánh mắt chưa từng nhìn vào ta!
Y thích mai, ta cho y, cho dù hủy đi cả vườn hoa đầy kỳ trân dị thảo!
Y thích trúc, ta tặng y, cho dù phải đi xa cả ngàn dặm để kiếm về những cây trúc hiếm quý ấy!
Y thích sách, ta tặng y, cho dù toàn là những cuốn sách đã không còn in lại nữa!
Năm năm, ta ở phía sau thân ảnh lạnh lùng ấy năm năm, đã từng hận, hận y vì sao không nhìn ta, đã từng buồn bực, buồn bực vì sao y không yêu ta, và rồi cuối cùng là phẫn nộ!
Mùa đông năm ấy rất lạnh, hoa mai vẫn chậm chạp chưa nở rộ.
Là vì những đóa mai ấy bi ai ư? Bi ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-khoc/1574951/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.