Thời gian mơ hồ, thị giác mơ hồ, thanh âm mơ hồ, thậm chí đến cảm giác cũng sắp trở nên mơ hồ…
Mãi đến khi ~
Lờ mờ nhìn thấy ánh dương quang sáng ngời, thấy có đường lớn, nghe thấy tiếng người loáng thoáng bên tai!
“Tiểu ~ P ~”
Run rẩy, ta không biết thanh âm ta vì sao lại run rẩy như thế, nhìn thấy ánh dương quang sau bao ngày tối tăm làm ta bỗng thấy phấn khởi!
Cảm giác thấy đôi tay lôi kéo ta hai tháng rất nhanh nắm lấy ta, đáp lại sự kích động của ta!
Y quay đầu lại, ta nhìn thấy đôi mắt của một Tiểu P kiên cường cũng lóe ra ánh lệ quang nhè nhẹ…
“Chúng ta ~ đi ra!”
Nhìn khuôn mặt khuất bóng của y, ta không biết nên nói gì. Điều có thể nói, có thể làm, chỉ có thể là ngăn không cho nước mắt vỡ đê!
Vẫn như cũ lôi kéo tay y, để ánh dương quang sáng lạn chiếu lên người, thực ấm áp, thực thoải mái ~
“Tiểu P, ngươi nói xem hắn có cao hứng không?”
Đón ánh mặt trời, ta hỏi Tiểu P, khi hắn nghe tin ta sắp trở về, hắn có thấy cao hứng không? Cho dù ta biết là hắn phái Tiểu P tới cứu ta!
Không đợi câu trả lời, quay đầu lại, thấy Tiểu P ngơ ngác nhìn ta, ta cười cười, vỗ vỗ vai y, sau đó nở một nụ cười thật hoàn mỹ với y.
“Đi thôi!”
Đi, đi tới nơi có ngươi,
Đuổi, đuổi tới nơi có thể thấy bóng hình ngươi,
Trốn, trốn tới nơi có thể cảm giác hơi thở của ngươi!
Ngươi có cao hứng không?
Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-khoc/1574945/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.