14.
Bước vào chính sảnh, phụ thân họ Bùi đã ngồi ngay ngắn ở đó, sắc mặt trầm xuống, đang nói chuyện với cha ta.
“Chuyện Tu Viễn muốn cưới thiên kim của Thái phó họ Liễu, chắc thân gia cũng đã nghe rồi.”
Cưới? Không phải nạp?
Mà là cưới làm chính thê?
Ta nhìn sang Bùi Tu Viễn.
Dù đã không còn ôm hi vọng, ta vẫn muốn nghe xem hắn sẽ nói gì.
Bùi Tu Viễn mở miệng:
“Nhạc phụ, Niệm Niệm là đích nữ của Thái phó, làm thiếp thì không hợp. Con và phụ thân đã bàn rồi, phải cho nàng ấy danh phận thê thất.”
Trong lòng ta bỗng nhẹ hẳn đi —
Vậy thì nhà họ Bùi nên chủ động đề hòa ly rồi.
Như thế quá tốt, cũng khỏi để ta chịu ba mươi roi.
Theo luật Đại Hạ, thê t.ử không được tự ý đề hòa ly, nếu làm vậy sẽ phải chịu hình phạt roi, người sống sót chẳng được mấy.
Nếu có thể nhân cơ hội này mà hòa ly, thì còn gì bằng.
Ta tràn đầy mong đợi, nhưng sắc mặt cha ta lại vô cùng nặng nề.
Bùi Tu Viễn nuốt khan một cái, nhìn về phía cha ta.
Hắn hẳn đã nhớ lại — năm đó cha ta vốn không đồng ý hôn sự, hắn quỳ xuống thề thốt sẽ đối xử tốt với ta cả đời, nếu nuốt lời thì trời đ.á.n.h sét giáng.
Đời hắn… đúng là ngắn thật.
Mới có ba năm.
Cha ta không để ý đến phụ thân họ Bùi, cũng không nhìn Bùi Tu Viễn.
Ông cúi đầu nhìn đầu gối sưng đỏ của ta, vành mắt đỏ hoe.
“Uyển Oánh có biết không?”
Giọng ông đầy xót xa.
Sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-khong-ghen-nua/5234820/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.