“Đây là của tôi..” Kỷ Du Du thật sự hơi tức giận.
“Thưa cô, có lẽ đây thật sự là người ta mua thì sao?” Vương Hải Đào tiến lên, không vui nói với Lý Húc Hồng.
“Mua?” Lý Húc Hồng tỏ vẻ khoa trương “Ông có biết cái vòng tay này bao nhiêu tiền không? Ông nói là của cô ta? Một chiếc vòng tay này hơn ba triệu bạc, ông dám nói là cô ta mua à?”
‘Vương Hải Đào thấy dáng vẻ của cô ta, trong chốc lát có hơi do dự. Nếu không phải thật sự nhìn thấy cái vòng tay kia, ông †a cũng không dám tin tưởng cô gái này lại có thể đeo một cái vòng gần bốn triệu.
“Sao hả? Không nói chuyện nữa đi? Sợ đến ngu người rồi à? Không có tiền cũng dám đeo đồ trong tiệm người khác? Cô ta đeo xong rồi, người khác còn đeo được nữa không?” Thẩm Như Mẫn châm dầu vào lửa, cảm thấy cuối cùng cũng trút được cơn giận này, “Tháo xuống!” Lý Húc Hồng lạnh lùng quát lớn “Đây là anh trai tôi mua cho chị Du D: Sầm Hạ tiến lên chặn lại trước mặt Kỷ Du Du, trên khuôn mặt nhỏ đầy vẻ uất ức.
“Tránh ra, con quỷ nhỏ từ đâu tới vậy?” Lý Húc Hồng mất kiên nhãn đẩy Sầm Hạ sang một bên, chỉ vào Kỷ Du Du: “Tháo xuống nhanh lên!”
Mặt Kỷ Du Du đỏ bừng cả lên, cực kỳ tức giận.
“Tháo xuống cho tôi..” Lý Húc Hồng năm lấy cổ tay Kỷ Du Du, cực kỳ bực bội tháo vòng tay xuống: “Thứ này cô cũng đeo được hả?”
“Dựa vào cái gì chúng tôi đeo không được?” Giọng nói lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704037/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.