Người đàn ông trung niên sửng sốt một lát, nhoẻn miệng cười, cẩn thận đặt vòng lên tay Kỷ Du Du, sau đó nói: “Không phải tôi được thuê tới, tôi là Vương Hải Đào của Hiệp hội Châu báu Thành phố Giang…”
“Vương Hải Đào?”
“Đây là Vương Hải Đào?”
Người xung quanh đều chấn động, vội vàng lấy lại tinh thần từ trong khiếp sợ, dù sao danh tiếng của Vương Hải Đào trong giới châu báu của thành phố Giang thật sự giống như mặt trời ban trưa. Nghe nói cho.
dù là châu báu quý giá bao nhiêu đưa vào †ay người này, chỉ cần nhìn một cái đã có thể nhận ra thật giả và giá cả.
Lúc ba năm trước trên một bưổi triển lãm châu báu, Vương Hải Đào nhìn ra một món tên Trái Tim Biển Cả là hàng giả, lúc ấy khiến dư luận cực kỳ ồn ào, cuối cùng kết quả giám định được đưa ra, Trái Tim Biển Cả kia thật sự là hàng giả “Ngài thật sự là Vương Hải Đào ư?” Phía sau có người hỏi.
Ông ấy cười gật đầu, nhìn về phía Thẩm Như Mẫn: “Thật ra nếu tôi không nhìn lâm, có lẽ đồ trong tay cô không đáng giá chín trăm nghìn!”
“Ông nói cái gì?” Thẩm Như Mẫn hơi sửng sốt, sau đó nổi giận: “Ông dựa vào cái gì mà nói như vậy? Đây là đồ tôi mới mua, biên lai vẫn còn ở đây, sao có thể không có giá chín trăm nghìn được?”
“Đúng vậy, đừng nói bừa ở đây, chuyện thế này ông chịu trách nhiệm được sao?”
Lương Thành hốt hoảng trong lòng, vội ‘vàng mảng chửi: “Đừng tưởng ông là Vương Hải Đào gì đó thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704036/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.