Thẩm Như Mẫn oán hận xung xe, thấy nhân viên cấp cửu chạy ra từ trong bệnh viện cũng thở phào một hơi. Tuy tính cách cô ta khó chịu, nhưng cô ta vẫn khá lo lẳng về tình hình.
Thấy người của bệnh viên đốn bà Thẩm đĩ rồi, Thẩm Như.
Mẫn im lặng một lát, sau đó xoay người đi về phía linh gác.
bên cạnh, kéo tay áo anh ta nói: “Anh Lý Khánh, bây giờ đã đến bệnh viện rồi, anh đừng để thẳng nhóc kia chạy mất! Anh a là đánh chết người đang sống sở sờ đó, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được! Ơn là ơn, nợ là nợ, chúng ta cũng phải để ân oán rõ ràng!”
“Được” Lý Khánh chăn chữ một lát tồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Thẩm Như Mẫn cười lạnh một tiếng, thấy Đường Ân bế Sầm Hạ, đỡ Kỷ Du Du vào bệnh viện, xoay người lấy điện thoại của mình ra gọi cho Đồ Hải Tân.
“Hải Tân, chỗ tõi có một tội phạm giết người, bây giờ đang ở bệnh viện! Đúng đúng đúng… Được, bây giờ anh lập tức phái người tới đây đĩ tôi cho người theo dõi cậu ta tồi. Có ta nhổ giong nói Cúp máy xong, Thẩm Như Mẫn cười lạnh một tiếng, giả vờ kích động chạy theo giường bệnh của mẹ đi vào trong bệnh viện Sau khi đến bệnh viện, Đường Ân cám thấy tình hình của bà, “Thẩm đã ổn định lại nên không nói gi thêm, chỉ bảo bà ấy để Ý lâm trạng tồi dẫn Ký Du Du và Sầm Hạ xuống xe.
Kỷ Du Du bị thương ngoài da, uy nhìn không nặng nhưng vẫn phải kiếm tra xem sao. Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704029/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.