Đồng Quân Hựu quay đầu liếc mát nhìn nữ thư ký, cười khẽ nói: “Đường Ân sao… Tôi cũng không rõ lắm!”
“Theo ý tôi, anh ta chắc chắn sẽ không đến!” Lý Viện xuống xe, trên mặt lộ ra nụ cười: “Tổng giám đốc Đồng, chúng ta đều đã gặp Đường Ân rồi, anh ta nào có phải đối thủ của ông? Có lẽ vừa thông báo tin tức xong, chỉ sợ đã bị dọa cho sợ hãi nằm trong chăn run cầm cập rồi!”
Đồng Quân Hựu cười một tiếng không trả lời mà chỉ dò hỏi: “Lý Vân Phong cân nhắc thế nào rồi?”
“Nói là tối hôm nay sẽ gửi tin nhắn cho tôi!” Lý Viện cười đáp lại: “Thằng ranh Lý Vân Phong kia cũng hơi bướng bỉnh, có điều đứng trước chuyện lớn, tôi cảm thấy anh ta có thể nhìn thấy rõ tình hình hiện nay, sớm muộn gì cũng sẽ về với chúng ta thôi!”
“Tốt nhất là như vậy!” Đồng Quân Hựu hé miệng, xoay người đi vào trong lầu Như Ý.
Đồng Quân Hựu đã đến!
Bên trong lầu Như Ý thắp sáng những chiếc đèn lồng đỏ to lớn, giống như đang đợi Đồng Quân Hựu đến.
Trong sự vây quanh của một đoàn người, Đồng Quân Hựu đứng đầu đám người, bước từng bước vào trong lầu Như Ý.
Bên trong lầu Như Ý, nhân viên phục vụ đứng đông nghịt.
Mỗi khi Đồng Quân Hựu đi ngang qua đều sẽ hơi khom người tỏ vẻ tôn kính.
Đồng Quân Hựu rất thỏa mãn khi được đối xử như vậy, ngâm nga hát dọc đường đi, vào phòng tốt nhất của lầu Như Ý.
Trong phòng trống rỗng, được dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa còn bày đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704009/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.