Lâm Lập Quốc đột nhiên nở nụ cười, kiêu ngạo nói: “Có vài thứ em không biết, anh cũng không trách em, dù sao có lẽ cái giới của em không nhạy tin tức lắm! Nếu em nói trước với anh có cần phải như vậy sao? Ai bảo em cứ mang cái dáng vẻ đại tiểu thư không thèm liên lạc với ai chứ?”
“tÿlập Quốc!” Bùi Nhược gin đÖNnghớ ông ) Lâm Lập Quốc chậm chọc một tiếng, lắc đầu: “Có nói em cũng không hiểu!”
Bùi Nhược lạnh mặt.
“Nói với cô ta cũng không sao!” Đại sư Lỗ lên tiếng, nhìn Bùi Nhược một cái, cười kỳ lạ nói: “Có vài chuyện cho dù bây giờ không nhắc tới, sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi!”
“Bớt ra vẻ quái gở ở đây đi!” Bùi Nhược ngẩng đầu đi về phía bục chủ trì “Bùi Nhược, tuy anh và em là bạn, nhưng cũng xin em tôn trọng người của bên anh! Đại sư Lỗ là bậc thầy chạm ngọc số một số hai cả nước, như một ngôi sao sáng trong giới chạm ngọc! Nếu em cứ mang thái độ này, anh cảm thấy đại sư Lỗ không cho các em dự thi thật sự là một quyết định cực kỳ chính xác!” Lâm Lập Quốc cười lạnh.
“Thừa nhận rồi hả?” Bùi Nhược châm chọc nhìn anh ta.
Lâm Lập Quốc kiêu căng nói: “Thừa nhận thì sao chứ?
Nói thật cho em biết, đại sư Lỗ đến tham gia buổi triển lãm lần này cũng chỉ là hạ mình mà thôi! Trên đại hội chạm ngọc cả nước mấy ngày trước, đại sư Lỗ đã nhận được giải quán quân cả nước nhờ vào Lá Rụng Bồ Đề của mình đấy! Em cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703992/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.