Đường Ân quay đầu lại lạnh lùng nhìn chäm chảm Lý Ngạn Lâm.
“Xin lỗi! Xin lỗi!” Hắn ta quỳ xuống đất, liên tục dập đầu, ánh mắt tuyệt vọng: “Tôi cũng không biết Kỷ Du Du là người phụ nữ của anh, nếu biết, cho tôi một vạn lá gan tôi cũng không dám…”
Đường Ân đi tới trước mặt Lý Ngạn Lâm, tuy không hề nói gì, nhưng ai cũng nhìn ra được anh thật sự muốn giết chết người này.
Lúc này, một đàn em đi tới từ bên ngoài, nhỏ giọng nói bên tai Đường Ân: “Hình như trong thôn đang làm ma tuý..”
Anh gật nhẹ đầu, trong mắt loé lên ánh sáng kỳ lạ.
“Tôi thật sự không biết, anh cho tôi một cơ hội nữa thôi, sau này tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho anh!” Lý Ngạn Lâm dập đầu bịch bịch, máu tươi đổ như trút nước.
Lúc này, người dân trong thôn đều rất sợ, bọn họ thật sự không ngờ nhà địa chủ Lý bình thường kiêu căng ngạo.
mạng lại sợ hãi đến thế này. Đám người ngày thường làm ruộng ở quê hoàn toàn không hiểu hàm nghĩa trong mắt Đường Ân.
“Thật sự rất xin lỗi, anh bỏ qua cho tôi đi..” Lý Ngạn Lâm khóc.
Đường Ân nắm lấy cổ anh ta, ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi nghe nói… Anh đánh Kỷ Du Du?”
“Tôi… tôi không cố ý đâu, tôi thật sự không biết mà…”
Sắc mặt Lý Ngạn Lâm thay đổi.
“Cái tay nào đánh?” Anh cúi đầu lạnh lùng hỏi.
“Tôi không có..”
“Tôi hỏi anh đánh bằng cái tay nào?” Đường Ân nghiến răng, tay siết chặt lại.
“Tay… tay phải!” Lý Ngạn Lâm thấy hơi khó thở.
Đường Ân nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703986/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.