Cảm giác cực kỳ đau đớn khiến Đường Ân khó mà thở nổi.
“Sắp xong rồi!” Hồ Tùng cười, sau đó đè ngân châm xuống, dùng hai ngón tay vặn nó.
Anh cảm thấy ngân châm rung rung, mà theo cảm giác rung rung đó, anh lại có thể cảm nhận được có một dòng nước ấm đang chảy trên đầu gối.
Cảm giác này rất thoải mái, hoàn toàn khác với sự đau đớn khi.nấy. fí Ä ZN Một lát sau, ông cụ rút ngân châm ra, nhẹ nhàng gật đầu với Đường Ân: “Vân chưa bị thương đến xương cốt, chỉ là gân đầu gối bị lệch khiến mạch máu không thể lưu thông thôi, nếu để lâu chắc chán sẽ gây ra vấn đề rất lớn..” “Cảm ơn ông Hồ!” Đường Ân cảm kích nói.
Hồ Tùng cũng không quan tâm lảm, xoay người đi ra khỏi phòng.
Đường Ân nằm trên giường, lấy điện thoại ra gọi cho một số bí ẩn.
Sau tiếng tút tút tút, bên trong vang lên giọng nói khàn khàn.
“Alo..” “Điều tra sao rồi?” Anh nhỏ giọng hỏi.
“Thành phố Giang, thủ đô đều ở trong tay Đường Uý, Milan cũng sắp thất thủ rồi…
Đường Ân cong môi, nhẹ nhàng gật đầu: “Những người còn lại không có hành động gì sao?” “Có, nhưng không quá dữ dội!” “Nếu có thể điều tra ra hành trình của Đường Uý thì lập.
tức nói với tôi!” Anh híp mát gật đầu rồi cúp máy.
Số điện thoại bí ẩn này cực kỳ quan trọng với Đường Ân, đây là gián điệp của anh ở nhà họ Đường mấy năm nay.
Đường Uý có sắp xếp của cô ta, đương nhiên anh cũng sẽ không bó tay chịu trói, anh chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703940/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.