Trong phòng bệnh để hai cái giường bệnh, hơn nữa nó còn kề sát vào nhau.
Cái này là hôm qua Đường Ân cố ý để giường bệnh của Kỷ Du Du kề sát vào, mãi không cho cô nàng này rời đi.
Nhưng khiến anh bất ngờ là lại có hai người nằm trên giường bệnh.
Một người là Kỷ Du Du, một người là Mạnh Quán còn đang đỏ mặt.
Hai người nhìn thấy Đường Ân về thì đều ngơ ngác, Mạnh Quán vội vàng che khuôn mặt đang đỏ ửng của mình lại.
“À..” Kỷ Du Du nhỏ giọng nói, có hơi yếu ớt: “Anh đến phòng bệnh của Mạnh Quán đi!” Đường Ân không biết nói gì hơn, sau khi oán hận nhìn Kỷ Du Du một cái thì xoay người đi đến phòng bệnh của Mạnh Quán.
Hai người này là đuổi anh ra ngoài sao? Anh cảm thấy cạn lời, nhưng cũng chẳng thể làm gì, thậm chí muốn tìm một người để trút giận cũng không có.
Trong phòng bệnh, Kỷ Du Du cũng không tiện xoay người, chỉ ngơ ngác nằm trên giường nhìn trần nhà.
Mạnh Quán xốc chăn lên, trên cổ còn đeo đồ cố định, hơi khó khăn nhìn sang Kỷ Du Du: “Du Du, tớ cũng không.
cố ý lừa cậu! Tớ và Đường Ân có hôn ước, nhưng tớ và anh ấy cũng không yêu nhau…” Còn chưa nói xong, vẻ mặt của Mạnh Quán đã có hơi tối tăm.
“Ừm!” Kỷ Du Du nhỏ giọng đáp lại một tiếng, cúi đầu.
Chuyện này là sau khi cô suy nghĩ rất lâu mới đưa ra quyết định, tối nay cô muốn tâm sự với Mạnh Quán.
Thật ra theo tính cách trước đây, Kỷ Du Du thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703939/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.