Tự dưng Bùi Nhược không biết nên nói gì.
Miêu Bách ở đầu kia điện thoại nhẹ nhàng thở d: “Bùi Nhược, tôi nhìn.
cô lớn lên, tôi cũng nhìn Đường Ân lớn lên! Tính cách của hai đứa rốt cuộc như: thế nào, thật ra tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai! Khi vừa bắt đầu, tôi có ý định đưa Đường Ân đến thành phố Giang, cũng có chút ý muốn tác hợp hai người! Mấy năm nay thật ra tôi đều nhìn thấy rất rõ những hành động của Đường Ân ở nhà họ Đường, không phải cậu ấy ghét cô.
chủ nhà họ Mạnh, cậu ấy ghét cuộc.
sống ở nhà họ Đường, cùng với phương thức sống còn tàn khốc này ở nhà họ Đường!” Trong lòng Bùi Nhược hơi nhộn nhạo, trong đầu nhớ lại gương mặt Đường Ân.
“Miễn là cậu ấy và cô Mạnh ở bên nhau, cuộc sống sau này sợ rằng vẫn sẽ không thể thoát khỏi quan hệ với nhà họ.
Đường! Trong lòng cậu ấy vẫn luôn muốn chống lại nhà họ Đường, muốn rời khỏi nhà họ Đường, nhưng mà nhà họ.
Đường quá lớn, hoàn toàn không phải chỗ cậu ấy muốn chạy trốn là có thể.
chạy trốn được… Cho nên, tôi bảo cô gặp cậu ấy, thật ra là muốn cô giúp cậu ấy một tay. Nếu có cô đứng sau lưng cậu ấy, cậu ấy tuyệt đối sẽ không thất bại triệt để như vậy…” Miêu Bách nhẹ nhàng nói.
Sắc mặt Bùi Nhược hơi thay đổi: “Đường Ân chắc chắn sẽ thất bại sao?” “Chín phần!” Miêu Bách im lặng một lát, là đường lui mà tôi lựa chọn cho Đường Ân! Chuyện này, cô sẽ không trách tôi chứ?” “Không đâu!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703902/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.