Đồng Quân Hựu sửng sốt một lát, sắc mặt lập tức bình tĩnh, thờ ơ quét mắt nhìn Cảnh Kiếm: “Vậy anh cũng đi đi!”
Sắc mặt Cảnh Kiếm thay đổi, cúi thấp đầu đứng dậy: “Tổng giám đốc Đồng, chúng tôi đi theo ông thời gian dài như vậy, ông thật sự nhẫn tâm sao!”
“Tôi nói, hai người đi đi!”
Đường Ân nhíu mày, mắt nhìn về phía Đồng Quân Hựu, lắc đầu cười nói: “Chú Đồng, giữa chúng ta không cần phải dùng đến những thủ đoạn này chứ? Thể hiện cho tôi xem đấy à?”
Sắc mặt Đồng Quân Hựu có chút không tốt, lập tức cúi đầu xuống.
Đường Ân nhìn bộ dạng Đồng Quân Hựu, chế nhạo nói: “Tôi đến đây mà chú còn không biết sao? Hay là nói trước. đấy không có ai thông báo cho chú?
Mặc dù quản lý Tiết yêu cầu tôi xếp. hàng, nhưng mà sau lưng ông già chú làm những chuyện mờ ám gì, sợ là chính chú cũng hiểu rõ rồi chứ?”
“Cậu chủ, cậu nói đùa…” Đồng Quân Hựu lại cúi thấp đầu hơn nữa.
Đường Ân hừ lạnh một tiếng, anh không tin với năng lực của Đồng Quân Hựu mà lại phạm phải loại sai lầm như thế này.
Nếu trước đó đã sắp xếp xong xuôi tất cả mọi thứ, nào đến nỗi Đường Ân phải xếp hàng? Chẳng qua Tiết Bạch chỉ là một con rưồi liều mạng đúng lúc va vào. họng súng mà thôi, nhưng tất cả mọi chuyện sau lưng đều là thái độ của Đồng Quân Hựu với Đường Ân.
“Chú Đồng, người đàng hoàng không nói chuyện mờ ám, cũng không phải trẻ con ba tuổi, không cần phải che giấu!” Đường Ân cười cười.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703901/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.