Vừa dứt lời, cả phòng họp lập tức yên tĩnh.
Sắc mặt Vương Sùng Văn trở nên trắng bệch, còn Vương Thanh Sơn thì xụi lơ dưới đất.
Con của ông chủ Miêu Bách? Lúc trước khi Miêu Bách mới trở nên nổi bật, có người từng đoán sau lưng ông ấy có một nhân vật không tâm thường nào đó, nhưng bao nhiêu năm trôi qua ông ấy vẫn chưa từng thừa nhận, cũng không có ai điều tra.
Đây chỉ là lời đồn trong phạm vi nhỏ thôi, không ai thật sự hiểu rõ nội tình của Miêu Bách cả.
Bây giờ ông ấy chính miệng thừa nhận sau lưng mình có ông chủ, còn Đường Ân là con của ông chủ ông ấy.
Lúc này, vô số ánh mắt thương hại đều nhìn về phía Vương Thanh Sơn và Vương Sùng Văn.
Vương Nhuy cũng suýt sợ hãi kêu lên, khó tin nhìn cảnh này.
Sao có thể? Đường Ân không phải một tên thấp hèn? Không phải nghèo rớt mồng tơi ư? Sao có thể là con của ông chủ Miêu Bách được? Nhớ đến những lời châm chọc khiêu khích của mình với anh hơn một năm nay, Vương Nhuy cảm thấy lạnh lẽo từ tận đáy lòng. Hối hận vô tận tràn ngập trong lòng cô ta, khiến cô ta không thể nào mở miệng ra được.
“Tôi nghe nói anh Vương muốn phụ huynh của Đường Ân chính miệng xin lỗi mình? Phải không?” Miêu Bách lạnh lùng nhìn chăm chằm Vương Thanh Sơn.
đuôi tìm đường sống Cổ họng ông ta hơi khô khốc: “Không…
không có…
“Không đúng lắm nhỉ? Người của tôi còn nói ông muốn tôi quỳ xuống, nếu không sẽ không để yên chuyện này nữa, đúng không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703862/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.