“Nghèo hèn? Đây là nghèo hèn mà mày nói sao?” Vương Thanh Sơn gầm nhẹ, cảm thấy giọng nói cũng đang run rẩy.
Vương Nhuy không phục, đỏ mắt nhìn chằm chằm ông ta.
Ông ta tức giận đến cổ tay run rẩy, trong chốc lát không nói nên lời. Mà lúc này, cửa phòng họp lại bị đẩy ra, có sáu bảy người đi vào.
Sáu bảy người này ăn mặc không tệ, đều là dáng vẻ của người thành công.
Vương Thanh Sơn vội vàng nhìn qua, thầm hoảng sợ, ông ta nhận ra ở bên trong có Hội trưởng hội kinh doanh, người của hiệp hội thương mại kinh doanh và mấy người ông ta không thể nói ra tên.
Mấy người này đều là nhân vật có máu mặt, địa vị của bất kỳ ai trong đó đều cao hơn ông ta nhiều.
“Hội trưởng Triệu… Sao ông lại đến đây?” Vương Thanh Sơn gượng cười, vẻ mặt cung kính.
“Có đứa nhỏ của một tiền bối bị người ta đả thương, cho nên tới đây xem thử…” Hội trưởng không nói nhiều, gật nhẹ đầu.
“Tiền bối?” Vương Thanh Sơn sợ tới tim đập thình thịch, vội dò hỏi: “Là tiền bối nào thế ạ?” “Không nói được… Hội trưởng Triệu chỉ cười lắc đầu, nhưng ánh mắt thì cực kỳ lạnh lão.
Vương Thanh Sơn như bị người ta xối một chậu nước lạnh, cả người cũng tỉnh táo hơn rất nhiều.
Tiền bối? Người có thể làm tiền bối của Hội trưởng Triệu chắc chắn không phải nhân vật bình thường! Rốt cuộc thì Đường Ân này là thần thánh phương nào? Ẩm…
Lúc này, cửa phòng họp bị đẩy mạnh, một ông cụ sáu mươi mấy tuổi nổi giận xông từ bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703861/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.