“Cậu Đường xem trọng cô là phúc của cô, còn ở đây làm bộ làm tịch cái gì?” Trương Cường túm lấy tóc của Nguyễn Thấm, kéo cô ta đi xa hai mét: “Cô còn dám phản kháng hả?” Đường Ân lạnh lùng nhìn cảnh này, trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái.
Thứ lúc trước mình xem như vật báu lại còn chẳng bằng rác rưởi trong tay người khác, thật đúng là một loại châm chọc khó hiểu.
Nguyễn Thấm ưỡn người, ánh mắt hoảng sợ.
“Đủ rồi!” Đường Ân phất tay, nhìn chằm chằm hai người, đáy lòng hơi phức tạp.
“Cậu Đường, cậu bỏ qua cho tôi rồi sao?” Trương Cường thầm thấy vui vẻ, mừng rỡ nhìn Đường Ân.
Sắc mặt anh cực kỳ nặng nề, không ai biết anh đang nghĩ gì cả.
Trương Cường vội nói: “Nếu cậu Đường không hài lòng, tôi…” “Không cần!” Anh phất tay, nhìn sang Nguyễn Thấm: “Đi xem vết thương đi!” “Đến khách sạn Liên Hợp đợi cậu Đường…” Trương Cường quát to.
Nguyễn Thấm sợ tới mức run rẩy.
Đường Ân cau mày, sắc mặt hơi khó coi, anh chỉ nói như thế thôi, chứ cũng không có suy nghĩ muốn dẫn Nguyễn ‘Thấm ra ngoài. Giữa anh và cô ta đã hoàn toàn kết thúc rồi, khi nãy cũng chỉ Vì trút cơn giận lúc đầu nên mới nói thế, anh ta lại còn xem là thật? “Đi maul” Trương Cường quay đầu quát lên với Nguyễn Thấm.
Ánh mắt Đường Ân lạnh lẽo, Nguyễn Thấm vội vàng đứng lên, khập khiễng đi ra ngoài cổng trường đại học Ngoại ngữ.
“Cậu Đường, tôi là hội viên của khách sạn Liên Hợp, cậu đi thẳng đến phòng Tổng thống của bọn họ là được!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703844/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.