Đường Ân không quan tâm bà ta, chỉ tiến lên một bước, cười gượng: “Dì Vân, có lẽ tôi không được hoan nghênh lắm, tôi đi trước đây!” Giám đốc Vân hơi nhướng mày: “Thiệp mời chúng tôi tặng cho cậu đâu?” “Ở trên người ạI Tôi nói tôi có thiệp mời nhưng bọn họ không tin, cứ muốn đuổi tôi ra ngoài…” Đường Ân lấy một tấm thiệp mời màu vàng từ trong ngực ra, sau đó xoè tay: Trương Lan nhìn thoáng qua tấm thiệp mời màu vàng này, cảm thấy trong đầu ong lên một tiếng suýt chút té xỉu. Tất cả thiệp mời đều qua tay bà ta, cũng là bà ta tự mình đưa đi, nhưng nghe nói chỉ có loại thiệp mời màu vàng này là cô chủ nhà họ Mạnh đích thân tặng đi, hơn nữa chỉ có một tấm! Sao tấm thiệp mời này có thể ở trong †ay tên này? Không phải tên này rất nghèo sao? Không phải gia thế bình thường sao? Không phải ngay cả cơm cũng không có mà ăn sao? Cô cả nhà họ Mạnh lại có thể đưa thiệp mời cho người này? Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong hội trường đều nhìn Đường Ân.và tấm thiệp màu vàng kia.
Thiệp mời màu vàng thường tượng trưng cho sự cao quý! Trương Lan cảm thấy cổ họng mình khô khốc, trong chốc lát nói không nên lời.
Còn Trương Cường ở phía xa cũng ngơ ngác luôn, anh ta không ngờ trên tay Đường Ân lại có một tấm thiệp mời màu vàng! “Dì Vân, vậy tôi không làm phiền nữa, tôi đi về trước, mọi người cứ tiếp tục nhé!” Đường Ân cười, sau đó buông tay, tấm thiệp màu vàng lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703842/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.